Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

Đường sắt, qua rồi thuở vàng son

Có lẽ chưa bao giờ ngành đường sắt lại rơi vào thảm cảnh buồn bã như hiện tại. Những thống kê báo lỗ ngày một dài, kéo theo nhiều tuyến đi tỉnh buộc phải cắt giảm hẳn do hiệu quả kinh tế quá thấp và thu nhập của người lao động thì cứ thế tụt giảm mãi. 
Đã vậy, những vụ tai nạn thảm khốc liên quan đến đường sắt lại xuất hiện ngày một nhiều khiến không ít người ngán ngẩm.
Những chuyến tàu ế
Đường sắt là một trong những ngành công nhiệp lâu đời tại Việt Nam. Không những thế, Việt Nam còn là nước phát triển đường sắt sớm nhất trong khu vực. Vậy nhưng sau 130 năm, vị thế dẫn đầu của ngành này giờ đã không còn nữa.
Sự cố gắng dường như bị buông bỏ, còn lại ở thực tại, chỉ là những chuyến tàu phập phù, đa phần “chở gió” trên cung ray xập xệ; toa tàu cũ kỹ, lạc hậu, mất hẳn sức cạnh tranh…
Trên thực tế, không phải chỉ đến khi liên tiếp những vụ tai nạn xảy ra mà sự bất cập của vận tải đường sắt mới được dư luận để ý đến, mà những khó khăn, yếu kém của ngành này đã âm ỉ từ rất lâu.
Nhóm PV Báo Lao Động quyết định chọn 2 nhà ga từng rất nổi tiếng là Gia Lâm và Long Biên để tiến hành ghi nhận thực trạng chung của ngành đường sắt. Thuở vàng son, cùng với ga Hà Nội, 2 nhà ga kể trên tạo thành một bộ 3 vô cùng hiệu quả, mỗi ngày tiếp đón và vận chuyển đi một lượng khách khổng lồ.
Vậy nhưng giờ đây, ngoài ga Hà Nội vẫn còn duy trì được một lượng khách Bắc - Nam nhất định vì tuyến đường dài lại thông suốt quá nhiều tỉnh thành, câu chuyện của Gia Lâm và Long Biên chỉ còn những lời than thở, với những đồng lương ít ỏi do lao động dư dôi quá nhiều.
Cảnh nhà ga vắng vẻ, đìu hiu đã quá quen thuộc với 2 nhà ga từng rất nổi tiếng là Gia Lâm và Long Biên.
Cảnh nhà ga vắng vẻ, đìu hiu đã quá quen thuộc với 2 nhà ga từng rất nổi tiếng là Gia Lâm và Long Biên.
Theo chia sẻ của lãnh đạo ngành, những chuyến tàu đi Lạng Sơn, Thái Nguyên, Quảng Ninh… vừa rồi đã phải cắt hẳn vì chạy cả chuyến mà chỉ thu về... 1 triệu đồng, trong khi chi phí cho vận hành lại quá lớn.
Theo quan sát, cảnh những nhà chờ ế ẩm, đìu hiu; những sân ga vắng lặng nhưng hầm hập nóng, những gương mặt nhân viên khắc khổ, buồn phiền… chính là tông màu chủ đạo nhất vẽ lên bức tranh xám xịt của ngành đường sắt ở thời điểm tháng 6.2018.
Bất kể thời điểm nào trong ngày, kể cả gần tới giờ tàu chạy, phòng chờ cũng chỉ lác đác được vài người, thậm chí cảnh khách ngủ say sưa, duỗi chân thoải mái trên những băng ghế bỏ trống cũng không phải là hiếm. Vì là không có khách, lại thông cảm với sự mệt nhọc của những vị khách phải ngủ lay lắt trên ghế nên những nhân viên ở đây cũng không muốn đánh thức khi tàu chưa đến.
Những chiếc quạt trần được bật hết công suất trong một nhà ga rộng thênh thang cũng chỉ để phục vụ cho vài người ngồi rải rác trên những chiếc ghế đã có phần sập xệ và có phần xuống cấp. Chiếc bàn cũ kỹ trưng bày những quyển sách văn học để bán cũng không có ai ngó ngàng vì chỉ đơn giản là không có khách và chính bản thân họ cũng không có nhu cầu giết thời gian bằng cách đọc sách để chờ tàu đến.
Theo lời kể của một số nhân viên đường sắt đang làm việc tại ga Gia Lâm, các tuyến đi Lạng Sơn, Thái Nguyên đã được cho dừng chạy hẳn từ trước tết vì ế khách. Lực lượng lao động thủ công đường sắt như công nhân gác chắn, tuần đường, công nhân bảo trì, công nhân tác nghiệp ga... phải nghỉ luân phiên vì chẳng có việc. Do làm không đủ công nên lương tháng bình quân cũng chỉ vẻn vẹn 3 - 4 triệu đồng.
“Hiện tại ở ga Gia Lâm chỉ còn 3 tuyến đó là: Hà Nội - Hải Phòng, Hà Nội - Lào Cai và Hà Nội - Trung Quốc. Trong 3 tuyến này thì cũng chỉ còn tuyến đi Hải Phòng là vẫn duy trì được khách vì giá vẫn rẻ, lại đi quãng đường ngắn, khách về Hải Phòng chủ yếu là học sinh, sinh viên nên tần suất hoạt động vẫn được đảm bảo.
Nói là vậy thôi chứ cũng phải lấy những ngày cuối tuần và ngày lễ bù cho những ngày trong tuần thì mới được như vậy” - một nhân viên ngán ngẩm nói.
Tiếng than vãn
Dưới cái nắng oi ả đầu hạ, anh Bùi Hồng Thắng (SN 1971, nhân viên Tổ tuần đường cung Long Biên - Gia Lâm - Cầu Đuống), vừa di chuyển chầm chậm men theo các thanh đường ray, vừa cúi gằm mặt quan sát để làm công việc của mình: Tuần đường. Tranh thủ lúc nghỉ tay để hút vội điếu thuốc, anh giải thích với khách lạ: “Tôi vào ngành từ năm 1991.
Công việc hằng ngày gồm 3 nhiệm vụ chính: Kiểm tra kỹ lưỡng, theo dõi thường xuyên, phát hiện và sửa chữa kịp thời những tà vẹt hư hỏng, trở ngại trên đoạn đường tuần tra; tham gia bảo dưỡng đường theo nội dung quy định; nhanh chóng, kịp thời sửa chữa và tham gia bảo vệ đường sắt và các đoàn tàu chạy trên đoạn đường tuần tra…”.
Theo anh Thắng, mỗi lần đi tuần thì đều phải đi một mình chứ không được đi hai người. Mỗi ngày sẽ có 1 ca làm việc ban ngày và ban đêm. Trong một ca trực anh phải đi tuần tổng quãng đường có chiều dài hơn 16km từ ga Long Biên đến cầu Đuống và ngược lại.
“Mỗi ca trực tôi đi và về 2 lượt, muốn đi thế nào thì đi nhưng mỗi tiếng cũng phải đi được 3km thì mới đảm bảo lộ trình, có muốn nghỉ ngơi lâu cũng chẳng được, đi diết nó cũng thành quen. Mỗi lần đi qua một trạm nào thì đều có sổ sách ghi chép và ký vào đó để họ giám sát công việc của từng người đi tuần” - người đàn ông chia sẻ về công việc của mình.
Tôi nhìn người đàn ông gầy gộc, nước da đen sạm mà ái ngại, rụt rè đặt câu hỏi về thu nhập. Câu hỏi như chạm vào đáy của nỗi niềm chất chứa. Anh thở dài: “Thu nhập bình quân của công nhân tuần đường chỉ 3,7 triệu đồng/tháng với điều kiện làm đủ ca trong tháng, trừ tiền bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, đoàn thể, công đoàn… chỉ còn khoảng 3 triệu đồng.
Lương tôi làm có đủ ăn đâu, có khi nhiều tháng vợ vẫn phải đưa thêm thì mới đủ chi tiêu. Đã nhiều lần bà ấy khuyên tôi tìm việc khác nhưng giờ tìm việc mới cũng khó, lại liên quan đến bảo hiểm tôi đang đóng hằng tháng nên khó mà dứt ra được”.
Theo anh Thắng, do vất vả, thu nhập quá thấp đã khiến cho “làn sóng” bỏ việc đang lây lan mạnh trong ngành đường sắt. Trong khi đó, việc tuyển dụng lao động mới rất khó khăn vì thu nhập ngược hẳn với công việc thủ công, nặng nhọc, đòi hỏi trách nhiệm cao và có yếu tố nguy hiểm đến sức khỏe, tính mạng người lao động…
Cũng chia sẻ về những khó khăn của công nhân ngành đường sắt, anh Lại Phú Trường (32 tuổi, nhân viên bảo vệ ga Gia Lâm) lắc đầu ngao ngán: “Tôi làm ở đây đến nay cũng ngót nghét 10 năm rồi, ngày trước tôi làm ở bộ phận trực ban, nhưng từ khi tàu ít khách, sau đó lại cắt bớt một số tuyến nên tôi tạm chuyển sang ban bảo vệ vì bên này họ đã nghỉ việc”.
Nói về việc dư luận chỉ trích ngành đường sắt sau hàng loạt biến cố vừa xảy ra, chàng trai trẻ tỏ ra buồn bã, nói: “Tai nạn đường sắt thì có nhiều yếu tố chứ đâu gì riêng lỗi của ngành, của nhân viên ngành. Trong khi mọi người lên án cho sướng cái mồm, có ai hiểu rằng chúng tôi đang vất vả như thế nào? Lương lậu quá thấp, cuộc sống không đảm bảo...”.
Chia sẻ về khoản thu nhập ít ỏi từ nghề, anh Trường lắc đầu: “Có đáng là bao đâu, đủ công thì may ra mới được hơn 4 triệu đồng thôi. Cũng muốn bỏ nhưng còn nhiều cái khó không tiện nói nên tôi vẫn phải làm. Vì lương ba cọc ba đồng thế này nên thời gian rảnh tôi vẫn phải làm thêm để trang trải cho cuộc sống gia đình đấy chứ”...
Theo ông Vũ Anh Minh - Chủ tịch HĐTV Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam - hiện nay mức lương của cán bộ công nhân viên đường sắt khá thấp. Ở công ty mẹ, mức bình quân 8 triệu đồng/người, các công ty thành viên hơn 7 triệu đồng.
Lực lượng lao động thủ công như công nhân gác chắn, tuần đường, công nhân bảo trì, công nhân tác nghiệp ga... lương tháng bình quân chỉ 5-6 triệu đồng. Mặc dù lương thấp là vậy, nhưng số lao động của Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam hiện nay là 26.000 người. Điều này buộc tổng công ty đề ra chỉ tiêu để giảm lao động.
LONG NGUYỄN - PHẠM ĐÔNG

Nói lời sau cùng, ông Đinh La Thăng khẳng định mình không có tội

Đứng trên bục để nói lời sau cùng, ông Đinh La Thăng nói mình không có tội. Bản thân ông luôn thượng tôn pháp luật, không bao giờ cố ý làm trái, biết sai mà vẫn cố làm.
Ngày 23.6, phiên phúc thẩm vụ án thất thoát 800 tỉ đồng vốn góp của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) vào Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank) kết thúc tranh luận, chuyển sang nghị án.
Theo chủ tọa, có nhiều vấn đề những người tham gia tố tụng đã không đưa ra tranh luận như các quy định về ủy quyền, quan hệ hành chính, kinh tế… Vì vậy, trách nhiệm giải quyết vụ án từ đây thuộc về HĐXX, và đây là: “Tránh nhiệm hết sức nặng nề”.
Trước khi tòa nghị án, bị cáo Đinh La Thăng - nguyên Chủ tịch HĐTV PVN được nói lời sau cùng. Ông Thăng bị tòa sơ thẩm phạt 18 năm tù, bồi thường 600 tỉ đồng về tội “Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và đã kháng cáo kêu oan.
Đứng trên bục nói đầu tiên, nguyên Chủ tịch HĐTV PVN trình bày, suốt quá trình 35 năm công tác, ông luôn nỗ lực, cố gắng phấn đấu, rèn luyện, hành động quyết liệt vì sự phát triển của đất nước, vì hạnh phúc của nhân dân.
Nguyên Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Việt Nam Đinh La Thăng khẳng định mình không có tội. Bản thân ông luôn thượng tôn pháp luật, không bao giờ cố ý làm trái, biết sai mà vẫn cố làm.
Khẳng định trong công việc luôn quyết liệt, ông Thăng cho rằng mình hành động không vì động cơ gì, không vụ lợi. Nguyên Chủ tịch PVN trình bày thêm về việc PVN đầu tư vào Oceanbank, trách nhiệm của cá nhân ông và việc PVN xin thoái vốn… nhưng bị chủ tọa ngắt lời, nói rằng đây là lời nói sau cùng, không phải phần tranh luận.
“Mong HĐXX xem xét giải quyết vụ án một cách công tâm, khách quan, công bằng, đúng pháp luật, thể hiện tinh thần trách nhiệm cũng như lương tâm nghề nghiệp. Xem xét giải quyết có tình, có lý, đúng pháp luật nhưng cũng thể hiện được tính nhân văn, nhân đạo của Đảng và Nhà nước, đúng với tinh thần cải cách tư pháp và tinh thần Bộ luật Tố tụng Hình sự mới.” - ông Thăng chốt lời nói sau cùng của mình.
Trong khi đó, được nói lời nói sau cùng, nguyên Trưởng ban Tài chính kế toán và Kiểm toán PVN Ninh Văn Quỳnh cho rằng, mức án 30 năm tù giam tổng hợp của các vụ án đối với bị cáo là quá nặng.
“Bị cáo rất ăn năn, hối hận. Sai sót của bị cáo một phần do yếu kém chuyên môn, một phần do tin tưởng cấp dưới, do phục tùng cấp trên và do bản thân bị cáo không kiềm chế được lòng tham, đã nhận tiền từ nguồn bất chính của bị cáo Sơn. Mong HĐXX giảm nhẹ hình phạt”, bị cáo Quỳnh nói.
Các bị cáo khác như Vũ Khánh Trường, Nguyễn Xuân Thắng, Nguyễn Thanh Liêm, Phan Đình Đức (nguyên thành viên HĐTV PVN) trong lời nói sau cùng của mình đều thể hiện sự ăn năn hối cải, mong muốn HĐXX phúc thẩm có quyết định thấu tính đạt lý.
HĐXX vào nghị án. 15h ngày 26.6, tòa sẽ tuyên án.
CAO NGUYÊN

Vừa "trọng thương" vì nhôm thép, EU chuẩn bị "lĩnh đòn" với ôtô nhập khẩu

Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa áp thuế 20% đối với tất cả các loại ôtô lắp ráp của Liên minh châu Âu, một tháng sau khi chính quyền bắt đầu điều tra xem liệu ôtô nhập khẩu có đe dọa an ninh quốc gia không.
"Nếu các thuế quan và rào cản này không sớm được thay đổi và dỡ bỏ, chúng tôi sẽ đánh thuế 20% với tất cả ôtô của họ vào Mỹ", ông Donald Trump viết trên Twitter hôm 22.6.
Bộ Thương mại Mỹ đang điều tra việc nhập khẩu ôtô và phụ tùng ôtô có đặt ra mối đe dọa cho an ninh quốc gia hay không. Thời hạn hoàn tất điều tra là tháng 2.2019. Nhưng hôm 21.6, Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross cho biết, bộ dự kiến kết thúc điều tra sớm hơn, vào cuối tháng 7 hoặc tháng 8.
Tổng thống Donald Trump đã nhiều lần dọa áp thuế ôtô của Châu Âu, đặc biệt là từ Đức. Trong cuộc họp với các nhà sản xuất ôtô tại Nhà Trắng vào ngày 11.5, ông Donald Trump nói về kế hoạch áp thuế 20 hoặc 25% với một số xe nhập khẩu và chỉ trích mạnh thặng dư thương mại ôtô của Đức với Mỹ.
Mỹ hiện đang áp thuế 2,5% đối với xe chở khách và 25% đối với xe bán tải nhập khẩu từ Liên minh Châu Âu. EU áp thuế 10% đối với ôtô nhập khẩu từ Mỹ.
Đề xuất đánh thuế làm dấy lên sự lên án mạnh mẽ từ các nhà lập pháp đảng Cộng hòa và các tập đoàn. Một nhóm đại diện cho các nhà sản xuất ôtô lớn của Mỹ và nước ngoài "tự tin rằng nhập khẩu xe không đe dọa an ninh quốc gia".
Phòng Thương mại Mỹ nhấn mạnh, sản xuất ôtô của Mỹ đã tăng gấp đôi trong thập kỷ qua và việc đánh thuế "sẽ tạo ra đòn choáng váng đối với ngành công nghiệp mà họ có ý định bảo vệ và đe dọa kích động một cuộc chiến thương mại toàn cầu".
Các nhà sản xuất ôtô Đức Volkswagen AG, Daimler AG và BMW AG sản xuất ôtô tại các nhà máy ở Mỹ. BMW là một trong những doanh nghiệp tuyển dụng lao động lớn nhất của Nam Carolina, với hơn 9.000 người.
Trong năm 2017, Mỹ là thị trường chiếm khoảng 15% doanh số của Mercedes-Benz và BMW trên toàn thế giới. Mỹ cũng là thị trường chiếm 5% doanh thu thương hiệu VW và 12% doanh thu của Audi.
THANH HÀ

Hãy gọi Neymar là nghệ sĩ!

Neymar đã có 8 phút bù giờ đầy cảm xúc với Brazil. Anh giống như người nghệ sĩ đã mang đến những vũ điệu samba trên sân cỏ, đầy hoa mỹ và cảm xúc.
Các cầu thủ Nam Mỹ, đặc biệt là cầu thủ Brazil không chỉ giàu phẩm chất kỹ thuật mà họ thường có những pha xử lý bóng thăng hoa, ngẫu hứng giống như những nghệ sĩ đá bóng vậy.
Còn Neymar, ở trận đối đầu với Costa Rica, anh đã đã phô diễn toàn bộ phẩm chất nghệ sĩ của mình. Đó là một Neymar không chỉ là một nghệ sĩ của sân cỏ mà còn là một nghệ sĩ theo đúng nghĩa đen. Thậm chí phần nào là một kịch sĩ cũng tài ba không kém.
Có 5 khoảnh khắc cho thấy, Neymar nghệ sĩ như thế nào.
Đầu tiên là pha Neymar suýt kiếm về một quả 11m cho Brazil trong lúc bế tắc khi đã khiến hậu vệ đối phương và cả trọng tài… mắc bẫy. Nếu không có công nghệ VAR thì đó là vai diễn thành công.
Thứ 2 là sự phản ứng và thậm chí có những lời lẽ tục tĩu với cầu thủ Costa Rica và trọng tài. Đó là sự gai góc và xù xì mà những người đàn ông đá bóng vẫn mang lại trên sân.
Thứ 3 là pha gắp bóng đầy ngẫu hứng ở góc sân khi Brazil cần câu giờ để bảo toàn tỉ số. Một hành động câu giờ khiến tất cả phải trầm trồ bởi nó mang đầy tính biểu diễn trong thế trận mà người ta thường tìm đến sự cầu toàn.
Neymar đã có được bàn thắng đầu tiên ở World Cup 2018. Ảnh: FIFA
Neymar đã có được bàn thắng đầu tiên ở World Cup 2018. Ảnh: FIFA
Thứ 4 là hình ảnh đôi tất rách của Neymar, đó là một hình ảnh thời trang rất dị. Bởi đó là “gu thời trang” của Neymar tại World Cup 2018 khi ở trận đầu gặp Thuỵ Sỹ, anh cũng đã mang một đôi tất rách tương tự.
Và cuối cùng là hình ảnh những giọt nước mắt của Neymar cuối trận. Những giọt nước mắt của cảm xúc vỡ oà. Tất cả những cảm xúc thăng hoa của trận đấu đã được lắng đọng bởi hình ảnh cũng rất… nghệ của Neymar. 
Đấy là chưa kể mái tóc xoắn mỳ đã hoàn thiện cho dung nhan của người nghệ sĩ Neymar. Nhiều CĐV đã rất thích thú khi trên mạng xã hội, một fan đã chế mái tóc của Neymar bằng cách luộc những sợi mì spaghetti rồi quấn rối lên đầu để mỉa mai mái tóc của chàng cầu thủ này.  
Neymar khóc sau trận đấu. Ảnh: FIFA
Neymar khóc sau trận đấu. Ảnh: FIFA
Neymar và các đồng đội đã đưa vở kịch Brazil - Costa Rica đi đến cái kết có hậu. Và chúng ta cũng hy vọng sẽ chứng kiến những người nghệ sĩ này cống hiến nhiều hơn nữa trong những trận đấu tiếp theo. Dù trong đó có cả tính nghệ sĩ và kịch sĩ. Vì suy cho cùng đấy chính là chất quái mà những người nghệ sĩ đá bóng mang lại. Nên tính kịch cũng khiến cho trận đấu thêm gia vị. Nhưng chúng ta nên nhớ, giờ có công nghệ VAR rồi, do vậy tất cả sẽ thấy chất nghệ nhiều hơn chất kịch.
HOÀI ĐAN